[
Tho Tru Tinh
|
Tho Ngu Ngon |
Tho Ta Canh
|
Tho Tu Than
|
tulieu
|
Tho Cham Biem |
Tho Khau Khi|
Kich Tho |Tho
dan ca|Contact
Me
|
Con Ở Phương Nào
|
|
|
Copyrights by Bright Quang B.A
Tác giả giử bản quền, bất ai cũng không được quyền chuyển dịch ý và lời
Tất cả nhạc đệm trong vở kịch “Con Ở Phương Nào” đều dùng nhạc của Hàn Sĩ Nguyên và lời Bright Quang B.A .
Màn I
Cảnh I
Sân Khấu: Cây vú sừa đổ trốc gốc, đè lên cây dừa non, tàu lá nằm vắt vẻo, bên ngôi nhà ngói đỏ, bên trong lỏng chỏng bộ bàn ghế tre.
Việt: ngồi nhấm nhí ly rượu, ngâm thơ:
Việt:
Đời chỉ đẹp khi đời ta còn rượu
Trăng leo rào chung tửu hòa ca
Đời là ta phải vị tha
Dĩ hòa vi quí chính là yêu nhau
Nay ta sống mai sau con cháu
Không sả suồng quí báu hơn xưa
Nay ngồi chiếc ghế đong đưa
Nhìn trăng leo cửa sao thưa tìm về
Bão: tên du kích tay cầm súng A.K.47, đầu đội nón tai bèo. Mang dép râu, bận quần đùi cụt và chòang vải dù của Mỹ ngụy trang:
Bão:
Bắt nó lại đêm về xét xử
Chính thằng nầy là lũ ác ôn
Đánh cho nó ló cái khôn
Tội theo Mỹ –Thiệu lại còn say sưa
Đánh cho nó tránh chừa đồi trụy
Đánh cho nó bỏ ngụy đừng theo
Đánh cho lòi phổi lòi phèo
Để làm gương sáng dân nghèo ta đây
Thúy Hoa: là sinh viên Sàigon họat động cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam Việtnam, Chân mang dép râu, đầu đội nón cối, tay namg bãng đỏ và súng K.Ạ 47, đeo xách da đỏ hỏi Việt:
Thúy Hoa:
Anh hởi anh! Sao người đầy máu
Em thấy anh đau thấu tim gan?
Việt: đi khập khễnh tay ôm lồng ngực
Việt:
Đó là Cộng sản việt nam
Cô nói giải phóng Miền Nam Hòa bình
Thúy Hoa: bỏ súng ôm Việt vuốt ve an ủi:
Thúy Hoa:
Anh thương em lượng tình tha thứ
Có một vài phần tử nhỏ noi
Em đây họat động lâu rồi
Không bao giờ thấy lằn roi Bác Hồ
Việt: lấy tay đẩy Thúy Hoa ra xa và nàng bị ngả xuống:
Việt:
Cô còn bồi với tô gì nữa?
Trong bóng đêm tắt lửa làm chi?
Thúy Hoa: lom khom ngồi dậy và ôm chân Việt và khóc nức Nở:
Thúy Hoa:
Đó là chân lý em đi
Con đường Cách mạng sáng soi tuyệt vời
Việt: đẩy hất Thúy Hoa ngả về phía trước:
Việt:
Cô hãy cút nơi đây thật sớm
Tôi không ngờ gởi tấm tình thương
Cho người phản bội quê hương
Miệng luôn lớn tiếng là thương nước nhà
Thúy Hoa: bò trườn dậy lại gần Việt, hai tay ôm chân Việt:
Thúy Hoa:
Anh hiểu cho lòai hoa đất Việt
Ngày đơm nắng ấm, tối nhờ sương
Hoa nầy vẫn một sắc hương
Dầu cho thời thế, quê hương thăng trầm
Việt: hai tay ôm đầu:
Việt:
Khi cô thích tối tăm ngỡ sáng
Chốn nghèo cùng vẫn nói quang vinh
(Lúc nầy Đại tá Việt cộng xuất hiện và Thúy Hoa chào)
Thúy Hoa: nhìn thấy thượng cấp và nói:
Thúy Hoa:
Chào Đại tá, tôi kính trình
Nơi đây là chỗ gia đình thân thương
Việt: nhìn thấy tên cán bộ Việt cộng và hỏi:
Việt:
Ông là Phường Việt gian Cộng sản
Đến nơi đây tìm bắt lương dân?
Ðại tá Phán: đầu đội nón cối, chân mang dép râu, vai mang xách da đen và đeo súng lục, răng hô và dáng người hốc hác vì ở trong rừng mới ra:
Ðại tá Phán:
Nhà bà Phán hởi người thân?
Việt:
Tại sao ông hỏi lương dân làm gì?
Thúy Hoa: Vội vã trả lời:
Thúy Hoa:
Thưa đồng chí đây con bà Phán
Căn nhà nầy bà Phán tạo nên
Vươn lên từ kiếp nghèo hèn
Với nghề lương thiện nuôi con đàng hoàng
Ðại tá Phán: dưa hai tay đón lấy việt:
Ðại tá Phán:
Hởi con ngoan cha từng thương nhớ
(Lúc nầy Bà Phán với mẫu người lịch sự, mặc áo bà ba màu theo lối người Man bộ, chạy ra mung chồng vừa hồi kết …)
Bà Phán:
Anh! Anh sức khỏe quá dồi dào
Thấy anh mình ngỡ như đào
Tỏa ngàn hương sắc bước vào ngày xuân
Đời em đây gian truân lắm nỗi!
Khép cửa tình đón đợi tình anh
Tảo tần sương gió, nắng hanh
Nuôi con khôn lớn tặng anh vừa lòng
Ðại tá Phán:
Đời của anh thân tàn ma dại
Cóc đách cần tài sản giàu sang
Anh yêu chủ nghĩa đại đồng
Gia tài sự nghiệp em mong làm gì?
Anh mơ ước ngày mai em đến
Tự tay mình dâng hiến toàn gia
Góp phần xây dựng nước ta
Là đài hạnh phúc Bác Hồ hoan hô
Bà Phán: trề môi, ngúyt mắt;
Ông ra đi bỏ nhà xiêu nát
Bỏ liểu gây không gío đến thăm
Tôi đây lặn lội tảo tần
Nước trong đã biến hóa dần san hô!
Lấy nước lã khuấy hồ sao được!
Tài sản nầy nước mằt mồ hôi
Bàn tay tôi tạo lâu rồi
Máu tôi thành ngói của ngôi nhà nầy
Ðại tá Phán:
Tôi ra đi làm theo lời Bác
Giử quê hương non nước của mình
Bác ta trải ánh bình minh
Muôn nhà hạnh phúc thắm tình đơm hoa
Bà Phán:
Bác dạy ông theo Nga bán nước
Bác dạy ông đón rước Trung Hoa
Bác dạy cướp của vợ nhà
Đất dân cướp sạch sơn hà xác xơ
(Lúc nầy, Nam con trai của ông bà Phán, là học sinh lớp 12 chạy về vui mừng …)
Nam:
Ba của con quá gầy hãy má?
Thân phong trần dạ đá sắt son
Má ơi thương lấy tình con
Nghe ba dâng của Đảng còn biết ơn!
(Lúc nầy Bắc bước vào với đẳng cấp Thiếu úy Việt Nam cọng Hòa vừa thua trận về, mặt mày ủ rũ, mặc áo sơ mi trắng, quần nhà binh, mang đôi dép lào)
Bắc:
Ba đã về thương con bảo lãnh
Tạm ở nhà sinh sống thời gian
Ðại tá Phán;
Sĩ quan, lính ngụy Sài gòn
Tập trung cải tạo, mang cơm bảy ngày
Bà Phán: ngất xiủ…
Hởi đất trời! Trời cao thấu hiểu?
Hăm bốn năm con thiếu tình cha
Cha con gặp mặt bôn ba
Đưa con cải tạo gọi là thương con!
Ông chà đạp tình thương con vợ
Hâm bốn năm than thở đợi chờ
Tình con, nghĩa vợ tôn thờ
Ngờ đâu ông lại bày trò yêu ma
Tôi không ngờ lòng người thay đổi
Dễ hơn mây nhóm tựu trên trời!
Việt: đến quì và nâng Bà Phán dậy:
Mẹ ơi! Mặc kệ thế đời
Tình yêu của mẹ sáng ngời như gương
Cha con có tầm thường đến nỗi
Đem tình nhà đổi lấy ngoại bang
Quên nguồn hạnh phúc thiêng liêng
Theo con đường đỏ búa liềm Liên sô!
Bà Phán: Ngả trong vòng tay của Việt và khóc nức nở:
Bà Phán:
Mẹ hy vọng nước nhà thống nhất
Cảnh gia đình đòan tụ hoan ca
Ngờ đâu biến động xảy ra
Con đương tư tưởng bất hòa như răng!
Việt:
Mẹ bỏ hết đừng tha thiết nữa
Hãy cùng con tìm ngõ vượt biên
Bà Phán:
Ra đi mẹ thấy buồn phiền
Tình yêu con đó như liềm cắt hoa
Thúy Hoa: nhào tới ôm Việt và khóc sướt mướt, đệm bản nhạc "Anh viết tên Em"
Thúy Hoa:
Anh không thể rời xa em được
Không một ai cắt đứt tình yêu
Bao nhiêu kỷ niệm sớm chiều
Đã cao hơn núi và đầy như sông
Khung đại học mùa bông phượng nở
Anh dìu em nhặt cánh hoa rơi
Rồi anh đưa mắt lên trời
Chỉ đôi chim lượn bên bờ vai nhau
Anh đã nói tình yêu mình đó
Đẹp tuyệt vời hơn cả trăng sao
Anh luôn mơ đến ước ao
Chúng mình mãi mãi vai kề bên nhau
Giờ anh nói chia tay dễ quá
Đi vượt biên tìm kiếm tự do
Quên đi câu hẹn lời hò
Xe duyên kết tóc một đời em yêu
Việt: Vỗ về Thúy Hoa rất trìu mến …
Anh xin lỗi em yêu tha thứ
Bối cảnh nầy ai đã tạo nên?
Bớ Người, Người quá mau quên
Bỏ quên tình nước, rước quân thù vào
Anh không thể nhìn vào hạnh phúc
Trong gia đinh như hố phân tro
Con đường thức hệ giằng co
Của ba gìong thác chưa hòa được nhau
Nếu tự do như bầu dưỡng khí
Em tôn thờ học thuyết lê-nin
Chủ nghĩa tư bản em quên
Học thuyết yêu nước anh luôn tôn thờ
Đó là quyền tự do bình đẵng
Sao con người không kính trọng nhau
Sao đem tai ách khổ đau
Tròng lên dân Việt tạo điều điêu linh?
Thúy Hoa: ngả mình trong vòng tay âu yếm của Việt :( Ban nhạc hòa tâu bản "TÌNH DÔI TA"
Nhạc sĩ Việt tặng cho Thúy Hoa...) Ca từ
TÌNH ĐÔI TA (Slow Mozart)
Thúy Hoa:
Chúng mình như sáng với đêm
Không pha lẫn lộn trắng đen bao giờ
Em ngoan ngõan tuân theo tiếng gọi
Của con tim khối óc của em
Tự do, bình đẳng, nhân quyền
Em luôn tôn trọng là quyền thiêng liêng
Việt:
Tình yêu anh như gừng với muối
Anh một lòng yêu nước thương dân
Không đem dân nước bán buôn
Rước người ngọai quốc phá thôn xóm mình
Thể như anh lòng chung ý thủy
Yêu em rồi yêu mãi ngàn năm
Dẫu cho sông núi xóa mòn
Con tim máu đỏ gói tròn bóng em
Ðại tá Phán: đi qua đi lại quá hậm hực vì thấy Việt và Thúy Hoa quá say đắm măng tình …
Ðại tá Phán:
Nầy đồng chí búa Liềm của đảng
Nó sẳn sàng cán chết đời cô!
Đảng viên Cách Mạng điên rồ
Đạo đức hủ lậu yêu người ngụy dân!
Thúy Hoa: chỉ tay vào Ðại tá Phán:
Thúy Hoa:
Vừa đồng chí, vừa là dâu thảo
Lấy tình thương cảm hóa Việt nào
Đừng đem hình bóng cờ sao
Để mà khủng bố một người nghệ nhân
Cảm hóa dân không cần bạo lực
Lấy nhân tâm chinh phục đồng bào!
Ðại tá Phán:
Chúng ta con cháu Bác Hồ
Việt nầy là ngụy ta tề nó đi
Thúy Hoa:
Đảng chà đạp quan liêu phong kiến
Mở con đường bình đẳng thương yêu
Ðại tá Phán:
Việt nầy không xứng nồi niêu
Bản thân gốc ngụy nói điều nhân sinh
Nam: nhí nhảnh chạy vào
Nam:
Thưa Ba Má nhà mình có phúc
Được nước nhà bao cấp tùm lum …
Việt:
Bao dân một kiếp cùng bần
Đừng ăn thịt cá đau gan, dạ tràng …
Bão: tên du kích vừa kết nạp ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi cộng sản Bắc việt xâm chiếm Miền Nam Việtnam...
Bão:
Lệnh tòa án Nhân Dân đưa xuống
Tôi đến đây tiếp quản nhà nầy
Giờ tôi thông báo quí ngài
Mau mau dời khỏi đi ra khỏi nhà
Bà Phán: nghe nói ngất xỉu và ngả vào đứa con trai tên Việt:
Bà Phán:
Hởi đất trời bây giờ tôi ở
Chốn phương nào che chở tấm thân
Ðại tá Phán: rất đắc chí và cười khúc khích
Ðại tá Phán:
Vào làng kinh tế tảo tần
Khai hoang lập ấp dần dần vinh hoa
Màn II
Cảnh II:
Núi rừng trùng trùng điệp điệp, bóng một người đi trên lưng đồi, xà gạt vác trên vai lưng đeo gùi, đang lần bước xuống núi. Một góc phông, một tháp canh có người du kich tay cầm súng, trong tư thế sẳn sàng chiến đấu. San sát những túp lều tranh lụp sụp của vùng kinh tế mới…
Bà Phán:
Núi rừng đây người sao xa vắng
Sống nơi đây hay chốn diêm vương
Hay là trong chốn khám đường
Đền bù gian khổ cho chồng ta chăng?
Việt Nam! con ở Phương nào nhỉ?
Nở lòng nào bỏ mẹ đơn côi!
Các con Nam Việt Bắc ôi!
Con ở Phương nào, Phương nào hởi con!
Việt: đang mang gùi rau lá rừng chạy vào quì xuống trước mặt Bà Phán …
Việt:
Cha bỏ mẹ theo đường Karl Marx
Nay tìm về đọat cướp gia cư
Tình nhà nhu thể mấn hôi
Mở ra thì thúi, nhặng bay dầy nhà!
Bà Phán:
Thôi con bỏ chuyện nhà đừng nhắc
Ăn khoai nầy thay chén cơm ngon
Bão: tên du kích, mang súng A.K 47, đầu đội mũ tai bèo, chân mang dép râu vội vả bước vào căn nhà lều kinh tế mới của Bà Phán …
Bão:
Mau mau tranh thủ lên non
Phá rừng đốt rẫy sao còn ngồi đây?
Việt:
Người đang ăn ông trời né tránh
Huống chi anh làm nắng làm mưa?
Bão: Một tay cầm súng A.K 47 và một tay chỉ vào Việt và nói …
Bão:
Mầy ngồi nói gịong móc câu
Ông đây có súng đập tưa cái đầu
Đồ ngoan cố sẵn dầu và lửa
Đốt nhà mầy cho biết tay tao
Bà Phán: sợ tên cán bộ Việt cộng, vừa lạy van xin nó và khuyên con trai của bà là Việt:
Bà Phán:
Con thương mẹ bịt tai làm điếc
Mồn gỉa câm, mặt cúi làm ngơ
Nằm gai nhấm mật nuốt cay
Tập làm Vương Tiễn, Phù Sai xem nào!
Việt: Ôm mẹ khóc sướt mướt và nói
Việt:
Nhà không gạo đi lao với dịch
Mẹ ở nhà cơm nước đâu ăn!
Bà Phán:
Con ơi! Con chớ băn khoăn
Như lòai chim cá đâu cần thóc kho
Con lên đường lao tù tập dịch
Lương thực nầy mẹ trích cho con
Tuần sau mẹ bới sắn gòn
Và bòn ít muối con ăn đủ kỳ
Việt:
Từ gỉa mẹ con đi một tháng
Chúc mẹ hiền khỏe mạnh bình yên
Mẹ vui chớ có buồn phiền
Quên người phản bội cha hiền mẹ ơi!
Màn 3
Cảnh II
Cảnh căn nhà bà Phán ban đầu, Đại tá Phán đang làm việc, cúi đầu xem hồ sơ nghiêt ngã, bên cạnh là chiếc giường hộp... thì Bão vào thưa …
Bão:
Thưa đồng chí tôi thi hành lệnh
Việt đi tù Bà Phán bấp bênh
Ðại tá Phán: ngẩn mặt lên cười hai tay vuốt mặt, ông ta rất rạng rỡ …
Ðại tá Phán:
Tôi đây trọng thưởng hoan nghênh
Đợi ngày Quốc khách anh lên quân hàm
Thúy Hoa: ngồi trong chiếc lu bằng sứ thật lớn và có người công an mật báo chở bằng xe đạp trèo ra khỏi lu …
Thúy Hoa:
Thưa Đồng chí việc làm trở ngại
Bọn ngụy dân chúng nó xuống đường
Chúng không đồng ý hiệp thông
Giao nhà giao đất ruộng vườn cho ta
Cùng các đám Cao đài, Hòa hảo,
Nhóm Huyền Quang, Quãng Độ xuống đường
Có cả đám đạo tin Lành
Và Thiên chúa giáo hiệp thương xuống đường
Ðại tá Phán: trở mặt cau có, hai tay chống nạnh quay nồi đi đi lại lại đáp lầm bần và lên gịong…
Ðại tá Phán:
Sao đồng chí khẩn không trương báo cáo
Đêm xe tăng trấn áp cho rồi …
Thúy Hoa: trong tư cách sợ hải và nói …
Thúy Hoa:
Thưa đồng chí tôi hải hồi
Chúng vây bắt đánh, trốn ngồi trong lu
Nhờ du kích gỉa vờ khuân vác
Khiêng tôi về mới thóat vòng vây…
Ðại tá Phán:
Thế thì đồng chí có hay
Chiếu theo pháp lệnh là bay cái đầu?
Bão:
Thưa đồng chí lũ đầu trọc lóc
Chúng xuống đường đòi lại chùa am
Xé cờ đả đảo am sàm
Tôi chờ xin lệnh đi làm khẩn trương
(hóa trang đòan xe tăng T54 và súng đại liên..)
Ðại tá Phán:
Đem xe tăng chận đường nghiền nát
Súng A.k, bắn chết chúng đi
Số còn sống sót còng tay
Đem vào cải tạo chặt bay cái đầu…
Này Thúy Hoa nghe đây cho rõ
Tội của cô đã rỏ trắng đen
Do tôi thiện chí can ngăn?
Cấp trên ân xá cho cô lần nầy…
Thúy Hoa:
Ơn Đại tá lòng đây đa tạ
Và hôm nay xin thả tôi ra
Mong về lo việc cửa nhà
Công, dung, ngôn, hạnh hiến hòa đảm đang
Ðại tá Phán:
Đảng khoan hồng mong nàng tiến bộ
Chớ cô sao biện bạch rút đơn
Rồi từ bỏ Đảng, giận hờn
Thúy Hoa hiểu rõ con tim tôi nào!
Thúy Hoa: trong tư cách sợ hải và lo âu (Nhạc hòa tấu bài "ANH VỀ
THĂM QUÊ EM" bởi tâm trí Thúy Hoa nhớ lại bóng Việt lúc về thăm Thúy Hoa và sáng tác bài nầy tặng cho Thúy Hoa)
Thúy Hoa:
Con xin lạy bác cho ơn phúc
Việt con trai hai bác sanh ra
Con thề với Việt giấy hoa
Trăm năm giữ trọn tình yêu ban đầu
Ðại tá Phán:
Giờ không nói con dâu gì cả
Cô phải là đối tượng của tôi
Hoa ơi! Đừng nghĩ xa xôi
Cô không thóat khỏi vòng tay ngọt ngào!
(Ôn Phán đang đuổi bắt Thúy Hoa quanh lòng vòng trong phòng đến đường cùng Thúy Hoa bị ngã trên giường…, đồng thời bốn người che cho ông Phán và Thúy Hoa diễn tuồng khi vủ công cầm bốn góc mùng che muỗi và rung, trong mùng Ðại tá Phán đang cưỡng hiếp Thúy Hoa…trong lúc đang cưỡng hiếp bấc thình lình con trai út ông bà Phán tìm ông Phán tức là Nam vội vã đi tìm cha…gõ cửa
Nam:
Tốc…Tốc…Tốc… cho vào được không?
Ðại tá Phán: khi nghe tiếng gỏ cửa thì vội vã, lật đật bận quần áo không kịp và bận lộn quần dài đen dài của Thúy Hoa còn Thúy Hoa vộ vã bận quần lính của ông Phán và trốn dưới gầm bàn…
Ðại tá Phán:
Đồ quỉ sứ về để làm chi?
Nam:
Thưa ba chẳng có chuyện chi.
Ðại tá Phán:
Thì mầy ra khỏi chớ về làm chi?
Nam: lớn tiếng với cha là Ðại tá Phán …
Nam:
Làm cách mạng vì nhà, vì nước
Nhà đã tan cha rước thờ ai?
Ðại tá Phán:
Bớ Nam là đứa con trai
Lại đây cha bảo con trai vài điều
Con tranh thủ lập nhiều chiến tích
Đến tháng sau kết nạp đảng viên
Nam:
Thưa cha đảng cướp, Đảng điên
Đảng dạy bỏ vợ, vơ tiền lương dân
Đảng dạy cha báo đền ơn phước
Cướp đất dân, thánh thất chùa thờ
Nhà chùa đóng cửa cấm vào
Thầy chùa, tu sĩ đưa vào nhà giam?
Ðại tá Phán: tìm đùm chìa khóa chạy qua chạy lại tủ mở lấy một bó tiền và nói …
Ðại tá Phán:
Con ngoan ngoãn đừng làm lớn chuyện
Trung Ương đảng sẽ cách chức cha
Đời cha sẽ sớm thành ma
Vinh quang phú quí sẽ vào nhà ai ?
Con hãy cầm vài ba xấp bạc
Để tiêu xài công tác hởi con!
Nam: giận cả tím người và cầm lấy bạc vừa xé vừa tung lên cao và nói …
Nam:
Bạc… Bạc… bạc…, xúi lòng con
Đổi ngọt thành đắng lại còn hại nhau
Ông có biết mẹ đau gần chết…
Ông vui đùa cưỡng hiếp nhân viên
Quên lời Bác dạy Đảng viên
Phục vụ non nước dân hiền ưu tiên
Ðại tá Phán:
Đàn bà già như liềm lụt lưỡi
Mẹ con gìa thi chết có sao?
Nam:
Anh con thì ở trong lao!
Ðại tá Phán:
Nó đi cải tạo là tao vui mừng
Nam:
Còn Bắc chết tan thành nhiều mảnh
Đi thaó mìn đất thánh của ba
Ðại tá Phán:
Đó là tự nó đặt ra
Chạy theo Mỹ Thiệu chớ ba biết nào
Nam:
Tại vì ba chạy theo ngọai quốc
Rước Liên sô, Trung Quốc ngọai bang
Xúi dân tạo chiến, phá thành
Biết bao tan tóc khổ cùng cho dân?
Con không ngỡ da Vàng, Mũi tẹt
Con không ngờ bôi mặt đá nhau
Gà cùng một mẹ bôi mày
Chạy theo ngọai quốc trở về hại nhau!
Ðại tá Phán:
Thờ ngoại bang có tự do
Hòa bình, hạnh phúc thì mầy nghỉ sao?
Nam:
Ăn vỏ dưa thấy vỏ dừa chán ngấy
Bão: gõ cửa xin vào gặp Ðại tá Phán:
Ðại tá Phán:
Mời đồng chí cứ việc vào
Nói nghe công tác ra sao?
Ở làng cải tạo đã đào mấy kênh?
Bão:
Thưa đồng chí, xâm xòang nhiều quá!
Tiêu chuẩn tù còn có sáu cân
Làm sao àn đủ xoay vần
Cầm hơi một tháng để làm nên sông
Còn ngày công khẩn trương sớm tối
Sức tù nhân cống hiến cho mình!
Ðại tá Phán:
Thật là đồng chí vô tình
Nó ăn đầy đủ hại mình, phá lao
Mình giết chúng tiêu hao sức khỏe
Tránh tiếng kêu vi phạm nhân quyền
Đảng ta coi trọng nhân quyền
Không dùng súng bắn ngụy quyền, ngụy quân
Để chúng nó chết dần kiệt sức
Mình dễ sai không sợ trả thù
Chớ còn có tội ở tù
Là nơi thường xảy đủ trò óai oăm
Bão:
Tôi đề xuất việc làm thật mới
Đồng chí nghe hạ ý như vầy
Ðại tá Phán:
Đồng chí kể tôi nghe nào
Đề xuất sáng kiến chớ hao gì mình
Bão:
Tạo điều kiện gia đình tiếp tế
Tháng hai kỳ tiếp tế thức ăn
Tăng giờ làm việc thông tầm
Ban ngày không đủ góp phần làm đêm
Ðại tá Phán:
Đồng chí về lập nên Phương án
Bắn vài thằng bướng bỉnh làm gương
Nếu thằng Việt nó chủ trương...
Cầm đầu phản động tề luôn cho rồi …
Bão:
Chào đồng chí lòng tôi hiểu rỏ
Ðại tá Phán:
Việc thế nào đồng chí nói nghe
Bão:
Mẹ tôi ngã bệnh ho he
Xin đồng chí phép sang hè về thăm?
Ðại tá Phán:
Việc đi phép để xem lại đã
Sáng mai vào sẽ trả lời cho
Bão:
Xin đa tạ kính mến chào
Ðại tá Phán:
Mai vào thật sớm tôi nhờ tí ngăn …
Thúy Hoa: tay cầm trái chanh vừa lột vừa ăn vì quá thèm chua …
Thúy Hoa:
Chào thủ trưởng tôi bàn chút việc
Ðại tá Phán:
Thúy Hoa ơi! Nói thử nghe sao?
Thúy Hoa:
Chanh chua tôi thích ăn nào
Nôn nao, ói mửa ngày hai ba lần
…
Ðại tá Phán:
Thế thì thôi Hoa cần đi gấp
Lấy sổ nầy để nạo phá thai …
Bão:
Vâng lời thủ trưởng hôm qua
Hôm nay đến sớm nhận lời từ đây
…
Ðại tá Phán:
Tình đồng chí như môi với lưỡi
Tôi là người lớn trước tuổi anh
Giờ tôi nhã ý phong phanh
Cô Hoa sẽ gởi duyên lành cùng anh
Bão:
Thưa đồng chí tôi mong từ trước
Ước mơ nầy tôi giấu trong gan …
Ðại tá Phán:
Đồng chí Hoa, Thúy Hoa lên gấp
Có việc cần tới tấp bàn ngay
Thúy Hoa:
Thưa vâng! Không dám chối lời
Đang chờ thủ trưởng cho lời hay thông
Ðại tá Phán:
Tôi nhận thấy song song vừa lứa
Hai đứa bay phải hứa yêu nhau
Nước trà thay thế trầu cau
Anh em đồng đội xây cầu pháo hoa
Bão về xã phải là chủ tịch
Hoa là người giử chức bí thư
Vợ chồng sinh sống an cư
Tha hồ cai quản dân ngu trong làng…
Màn 2
Ngôi biệt thự của một doanh gia đã bị quốc hữu hóa sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, trong chương trình cải tạo tư sản, được Ðại tá Phán đề xuất cấp cho Bão và Thúy Hoa.
Một năm sau khi Ðại tá Phán ép gã Thúy Hoa cho Bão, sau khi Thúy Hoa có thai với Ðại tá Phán. Tại ngôi biệt thự nầy vừa là nhà ở của vợ chồng Bão và Thúy Hoa, đồng thời là văn phòng Ủy Ban nhà nước xã… Thúy Hoa đang ngồi rà sóat hồ sơ tại bàn làm việc, còn Bão thì ru con ngủ trong chiếc võng đong đưa…
Bão:
Sống bình đẵng ngang hàng nhau cả
Thế cho nên bà mới đè tôi
Thúy Hoa:
Đè gì mà nói lôi thôi
Vệ sinh lo dọn, con tè trong nôi
Bớ anh Bão đi ra mở ngõ
Có khách vào ngoài sửa kêu oan
Ðại tá Phán:
Chào Hoa đồng chí bằng an
Sanh trai hay gái nói anh nghe nào?
Bão: trong tư cách ghen tức với Ðại tá Phán đến thăm Thúy Hoa, nhưng bị khớp bởi vị Ðại tá Phán không những đỡ đầu cho Bão mà là ân nhân của Bão nữa cho nên Bão nhé mặt thủ trưởng …
Bão:
Em ở nhà hầu lo tiếp khách
Anh đệ trình tài liệu khẩn nhanh…
Thúy Hoa:
Bé nầy giống hệch mặt anh
Như là khuôn đúc của ánh đó rồi …
Ðại tá Phán: vừa bồng bé gái và hôn nựng Thúy Hoa …
Ðại tá Phán:
Con của cha, cha đây cưng lắm
Lớn nhanh lên theo đảng nghe con
Chung lo xây dựng nước non
Ngàn năm độc lập không còn thương đau
Bão:
Hoa hởi Hoa! Em mau mở cửa!
Thúy Hoa:
Cửa với nẽo tự mở trèo vô
Bão:
Sao em ăn nói hồ đồ!
Thúy Hoa:
Ông không được phép hằm hồ với tôi!
Bà Phán: sau khi Việt đi cải tạo bởi Đại tá Phán muốn cắt đứt liên hệ giữa Thúy Hoa và Việt, để ông ta cưỡng đọat Thúy Hoa. Sau khi Việt đi tù cải tạo bà Phán quá đau buồn phần thì nhớ đến các con, không biết chúng nó ở Phương nào, bằng bỏ trốn vùng kinh tế mới để đi tìm con và trở thành người ăn mày trong xã hội Cộng sản…và vô tình lang thang đến nhà của Thúy Hoa hy vọng sẽ xin được ít gạo hoặc tiền lẽ:
Bà Phán:
Lạy ông! Lạy bà thương già nghèo khổ!
Giúp đồng tiền bát gạo làm ơn!
Bão:
Ngày nay không cảnh xin cơm
Bà xin với xỏ theo chân ngụy quyền
Muốn hưởng cảnh ăn nhàn bóc lột
Đi theo tôi vào trại tập trung …
Bà Phán:
Lạy ông chớ có hành hung
Tha già đói rách tranh nanh hung tàn!
Thúy Hoa: cảm nhận ra Bà Phán là người mẹ chồng đã hứa hôn, khi gặp Bà Phán thì quá đau lòng và không thể quay mặt làm ngơ …
Thúy Hoa:
Chào má Phán! Má còn nhớ cháu
Thúy Hoa bạn Việt đây nầy
Chung vui với cháu vài ngày được không?
Bà Phán:
Cảm ơn bà rộng lòng đóa tưởng?
Kẻ hèn nầy không đáng ở đây
Thúy Hoa: nghe vậy quá xót xa và đau buồn, quay sang gây với Bão…
Thúy Hoa:
Tù với đầy hù người vô tội
Đói ta kêu do lỗi tại mình
Bão:
Em là người đảng chí tình
Nếu còn nói vậy tôi trình cấp trên
Thúy Hoa:
Đồ khốn kiếp đi lên trên đảng
Trình với thưa cộng sản độc tài
Bão: bị chạm tự ái và đáp lại với Thúy Hoa…
Bão:
Hôm nay mầy ở nhà ai?
Mồ hôi xương máu của ai tuôn trào?
Thúy Hoa:
Nhà của dân mầy vào ăn cướp
Kể từ nay tao khước từ mầy
Mai lên tòa án kêu nài
Để mà ly dị gia tài chia đôi
Bão:
Sao mầy nói những lời ngốc nghếch
Gia tài này mình cướp của ai?
Bởi vì công trạng cả hai
Bí thư, chủ tịch đảng trao cho mình
Thúy Hoa:
Tao với mầy không tình, không nghĩa
Cuộc hôn nhân theo kiểu bán buôn
Hôm nay tao thấy quá buồn
Vợ chồng như thể một tuồng cải lương …
Ðại tá Phán: khi thấy vợ cũ trở thành người vô gia cư đi ăn xin, không dám nhìn vợ và tự trốn khỏi nhà, và sau đó trở lại thăm con và Thúy Hoa quá xinh đẹp…nhân lúc Bão và Thúy Hoa bất hòa …
Ðại tá Phán:
Tại làm sao bay thường chểnh mãng
Vợ với chồng như nước đun sôi?
Thúy Hoa: đã bị tác động bởi hình ảnh của bà phán và Việt, nên trả thù êm ái Lúc nầy đệm bản nhạc Nâng niu vi Thúy Hoa đang mơ đến Việt …
Thúy Hoa:
Chồng em suy nghĩ lôi thôi
Bảo em bỏ đảng bán nhà vượt biên …
Bão:
Thưa thủ trưởng hãy nghiên cứu kỷ
Tôi không hề phản bội lương tâm
Ðại tá Phán:
Thôi! Thôi! Anh hãy ngậm câm
Giúp anh làm lớn sắp tâm báo thù
Thúy Hoa:
Thưa đồng chí bỏ tù ảnh gấp
Người đảng viên thóai hóa lương tâm
Ðại tá Phán:
Bão ơi! Tự giác quy hàng
Theo tôi vào nghĩ ở làng trại lao …
Màn 3
Mười tám năm sau, một căn nhà vách lá phênh tre, trong nhà có treo mấy đàn va may chiếc bàn… Giáo sư âm nhạc Việt mãn hạng tù cải tạo lao động về saigon tìm me và sống bằng nghề dạy nhạc và được chính quyền thành phố phục hồi danh đự để dạy nhạc vì đảng cần những trí thức để giúp nền giáo dục lac hậu…
Việt:
Ta không tin, tin vào nước mắt
Nước mắt nhiều gian dối thật cao
Ta mong, ta mong, mong sao
Lòng người chân thật như sao, trăng tròn …
(Thúy Lê: hằng ngày trốn mẹ đến nhà Giáo sư Việt để học nhạc sau những buổi tan trường, vì không muốn về nhà mỗi khi nghe Cha mẹ bất hòa với nhau …)
Thúy Lê:
Thầy không tin vào giòng nước mắt
Nước mắt nào thầy lại sầu bi?
Việt:
Đó là nước mắt lâm ly
Của người bạn gái đã suy vì tình …
Thúy Lê:
Thầy nói vậy khi mình trót khóc
Nước mắt nhiều mới gọi là yêu
Em đây đâu khóc chi nhiều
Tình yêu em đó tấm chồng là ai?
Việt:
Tuổi em nhỏ như lòai hoa dại
Chưa đến ngày chớm nở hương thơm
Em ơi! Em thấy thời gian
Không ai hối thúc tạo nên bốn mùa
Lòai chim kia theo mùa phát triển…
Thúy Lê:
Nhưng tình yêu không thiếu hãy thầy?
Việt:
Em đừng mơ mộng gío mây
Giờ em tập hát với cây đờn nầy
Bây giờ thầy bận phải đi …
Thúy Lê:
Thầy nên về sớm em đây buồn nè!
(Đến tối Thúy Lê về nhà và tập đàn bên cây đờn piano, và Thúy Hoa đến ngồi bên cạnh con để nghe con hát và đàn …đệm bản nhạc Một Nhớ ...Một Lần thương...)
Thúy Hoa:
Con đàn hát, mẹ nghe một bản
Thưởng thức tài con học nhà trường
Thúy Lê:
Con đàn mẹ hát bình thường
“Một lần nhớ…Một lần thương tình con
(Bão đã bị đưa đi tù cải tạo sau 17 năm bởi Ðại tá Phán muốn trở lại với Thúy Hoa, khi mãn hạn tù trở về tìm thăm con và vợ là Thúy Hoa và con là Thúy Lê. Mặc bộ đồ cải tạo rách rưới và mang ba-lô đứng trước căn nhà xưa khi nhìn thấy Thúy Lê và hỏi…)
Bão:
Cháu ơi! Có phải căn nhà ngói?
Bà Bí thư trú ngụ đó không?
Thúy Lê:
Nhà nầy chủ đó bớ ông
Cần chi thì nói, nếu không thì về
Bão:
Cháu có phải Thúy Lê không nhỉ?
Thúy Lê:
Sao ông biết rõ tên tôi?
Bão:
Thúy Lê con ruột của Ba
Hôm nay cha đến dìu đưa con về
Thúy Lê:
Ba sanh con sao mà không dưỡng
Bão:
Ba đi tù từ lúc thôi nôi
Thúy Lê:
Ba ơi! Ba đến tìm tôi…
Không gì lưu luyến đến lui làm phiền
Bão: quì dưới chân Thúy Hoa vừa khóc vừa nói …
Bão:
Hoa hởi Hoa! Sao em nở vội
Trách tấm lòng chung thủy của anh
Dầu cho ngày tháng phai tàn
Anh đây là Bão duyên lành là Hoa …
Ðại tá Phán: kể từ ngày Ðại tá Phán đẩy Bão vào tù, ông ta luôn lui tới Thúy Hoa, nhưng lần này Ðại tá Phán đã bị thanh trừng vì theo nhóm bảo thủ thân Trung quốc, nhưng sau khi Trung quốc tấn công sáu tỉnh miền Bắc Việtnam…và nhóm cấp tiến thân Liên sô thanh trừng nhóm thân Tàu Cộng …và nhân dịp tại nhà xảy ra án mạng giữa người cha nuôi thanh tóan người cha đẻ nhưng Thúy Lê không hiểu đầu đuôi vì mẹ nàng chưa bao giờ tiết lộ sự thật về người cha của thúy Lê và nhân dịp biến cố của gia đình xảy ra Thúy Lê bôn ba sang trốn ở nhà Giáo Việt
Ðại tá Phán:
Chào anh Bão ra tù lâu chứ?
Bão:
Cảm ơn ngài chiếu cố tới tôi
Thúy Hoa: mục đích để trả thù rửa nhục cho bản thân nên nàng nói tọat sự thật để cho Bão biết về đưa con là Thúy Lê …
Thúy Hoa:
Tôi mạn phép nói đôi điều nhé
Mong hai người cút khỏi nơi đây
Nhà nầy không phải là nơi
Để cho thú dữ tranh tài với nhau
Bão:
Vì hạnh phúc tình yêu trên hết
Tại Phán ngài đào hố chôn nhau
Thúy Hoa:
Các ông tu hú, bào chao
Ở rừng ở rú gây bao hận thù
Thúy Lê:
Ma! Má nói sao con đây không hiểu?
Thúy Hoa:
Ba của con ông Phán kia kia
Phán sanh Bão dưỡng đề huề
Ðại tá Phán:
Con là của quí, ba sao bỏ đành
(lúc ông Phán và Bão giành lấy Thúy Lê, và Bão vào nhà tìm khẩu súng đã dấu trước khi đi tù cải tạo và bắn ông Phán chết tại chỗ mục đích để trả thù…Trong lúc Thúy Lê vừa sợ hải vừa xấu hổ vì cảm nhận là đứa con ngọai hôn bởi người mẹ lăng lòan và quyết định bỏ nhà ra đi đến nhà Giáo sư Việt vì Thúy Lê đã yêu giáo sư Việt…)
Thúy Lê:
Em kêu hòai sao mà không thấy
Tưởng rằng thầy không có ở đây?
Việt:
Thầy đang nhấm hớp nước trà
Phì phà điếu thuốc ngỡ là mình say!
Nam: Tìm Việt để hỏi tin tức về mẹ (bà Phán)
Nam:
Sao anh Việt dạo nầy vẫn khỏe?
Mẹ của mình nay ở Phương mô?
Việt:
Thuở còn ăn củ ăn ngô
Mẹ và tôi sống trong khu rừng gìa
Tôi hẹn mẹ đến mùa lúa mới
Kiếm ít tiền bỏ núi về dinh
Ngờ đâu tai họa thình lình
Bỏ mẹ một mình tôi phải vào lao!
Nam:
Anh bây giờ nghỉ sao nói thử
Việt:
“Sắp vào đòan Cộng sản thanh niên”
Nam:
Trơi ơi! Tôi đã phát điên
Mang danh bộ đội vượt biên mấy lần
Em đã chán lũ điên Cọng sản…
Cũng là Phường bán nước tay sai
Việt Nam biên giới tài nguyên
Đảng dâng Tàu Cộng lấy tiền nuôi thân
(Bà Phán: trở thành vô gia cư và thành ăn mày, lê lếch hết hang cùng ngõ hẽn ở khắp thành phố Saigon và đi tìm con sống ơ Phương nào. Bà đi chân đất, lưng gù, mặc quần áo rách rưới và mang bị chống gậy ăn xin …)
Bà Phán:
Thưa cậu! Thưa thầy! Cho lon gạo
Giúp gìa đói khổ triền miên
Trong cơn nghèo khổ tìm con Phương nào!
Việt Nam: nhìn thấy mẹ gìa hai người mừng quá quì xuống đở mẹ hiền lên với nguồn hạnh phúc vô tận …
Việt:
Cộng sản đến đâu nhà tan nát
Con mất cha, mẹ lại mất chồng
Cầm kỳ thi họa nông thương
Trở thành bần cố không đường tự do
Bà Phán:
Việt Nam ơi! Ông trời có mắt
Không để lòai yêu quỉ sống lâu
Thúy Lê: hai tay bưng ly nước trà xanh mời bà Phán và nói…
Thúy Lê:
Con đây là phận hiếu dâu
Tem trầu, bưng nước con hầu sớm trưa
Bà Phán:
Mẹ Việt Nam! Mến yêu tình cảm
Mai con về dẫn dắt mẹ con
Đến đây cho mẹ thăm mon
Thắm tình dâu Rễ lại còn biết nhau
Việt: Đệm bản nhạc Hoa huệ trắng
Việt:
Trải qua cuộc bể dâu mới biết
Tâm dạ người phơi trắng đường quan
Nếu đời cuộc sống bằng an
Sông sâu đầy nước, cá tôm khó tường…
Xin mời khách bình thường vào cửa
Thúy Hoa: vưa thấy Việt, bà Phán, và con gái Thúy Lê, bật ngã xỉu tại chỗ rụng rời rơi ống ngóai…
Thúy Hoa:
Bớ đất trời anh Việt hởi anh
Hởi mẹ Phán, Chúa bang lành
Thúy Lê con đã trở thành lọan luân …
Việt:
Anh là Việt bạn thân năm trước
Con người nầy tim óc như xưa
Việt đây vẫn Việt, đong đưa với đời …
Bà Bhán:
Cảm ơn cháu dồi dào sức khỏe
Thúy Lê: không đủ can đảm nhận người mẹ lăng lòan và gỉa vờ hỏi Việt …
Thúy Lê:
Hởi anh Việt bà đó là ai?
Thúy Hoa: khóc nức nở và ngượng ngạo trả lời …
Thúy Hoa:
Thúy Lê! Mẹ của con đây
Thúy Lê:
Trời ời! Mẹ ơi! Con dâu nhà nầy
Thúy Hoa:
Muôn ngàn khổ do người Cộng sản
Tạo cảnh sầu cho đám lương dân
Việt Nam đất nước điêu tàn
Và nền đạo đức Việt Nam lộn tròng
Cả văn Hóa, văn chương nghệ thuật
Cọng sản làm đảo lộn hết trơn
Việt Nam mất hết tiếng thơm
Tình người nghĩa nước như rơm
Cũng vì Cộng sản tạo hờn cho nhau.
Màn
Trại Cải tạo Đai bình, tỉnh Lâm Đồng, August 12, 1980
Truyện Tình
Ðêm thao thức ôm hiu ấp quạnh
Ngày trông chờ nhận cánh thư xanh
Mong cầu xoe một duyên lành
Con tim băng gía sẽ thành lửa rơm
Xuyên nhiều ngày cô đơn chờ đợi
Cánh thư hồng không tới chào Trang
Từng giây, từng phút bàn hoàn
Tìm người trong mộng hỏi chàng nợ duyên!
-Chàng trai Việt liền biên thhư đến
Viết vài từ vỏn vẹn như ri:
-“Chào Thu Trang đến tư#417;ng lai…”
Hồn Trang nghĩ mãi hai, ba, bốn ngày,
Không hiểu nổi chàng nầy tình thiệt
Ðã quan tâm để ý mình chăng?
Hay là thuộc loại lang bang?
Hái hoa rồi vứt, phá hồng tàn thây?
Trang tự nhủ sao gây nông nỗi?
Ðã đưa hình lên báo bày phơi
Khôn ba năm lỡ một chầy
Ban đêm bức tức, vò vày tim gan!
Không giới thiệu rõ ràng tên tuổi!
Nghề nghiệp gì không nói Bà nghe!
Cũng không nói rõ làng quê!
Trình độ văn hóa hôn thê thế nào!
Quên hậm hực, giả vui hỏi thử!
Trang hồi âm cho đựơc tỏ tương
Người nầy có thể dễ thương…
Nếu mà đáng ghét vấn vương làm gì!
-Hỡi người anh phư&ơng trời nào đó?
Cho Trang nầy hiểu rõ về anh
Mong anh đừng nói lanh quanh
Cho Trang biết rõ về anh am tường?
-Chàng trai ấy đườnng đường, chính chính
Chữ thật tình nghinh thỉnh lời Trang
Chàng liền giới thiệu đàng hoàng
Họ tên gốc gác chốn chàng sinh ra
“Thu Trang Mến, Bích nầy hân hạnh
Biết được Trang kiêu hãnh vô cùng
đời anh sao quá vui mừng
Như người dân Việt tưng bừng chào Xuân
Bích hảnh diện vâng tuân tôn ý
Của Thu Trang muốn biết về anh
Bích đây khai thật rõ rành
Cho Trang tìm hiểu kết thành bạn thân.
Cao thước sáu, mặt tròn, miệng rộng
Mắt diều hâu, nhưng khổng điêu ngoa
Môi luôn giữ nụ mỉn chi
Mẫu người đôn hậu mặt mày hiền queo
Cuộc đời Bích luôn đeo kính trắng
Nhìn nhân loài, thắng cảnh rõ hơn
Mỗi khi hoa bướm đua vờn
Nhìn qua là biết vui buồn của nhau
Mắt nhìn trông toàn cầu khoe sắc
Trên bày vàng, dưới rác hôi tanh
Bích luôn xa lánh chiến tranh
Cả đời ấp ủ màu xanh trong lòng
Cuộc đời Bích cũng không muốn ngước
Nhìn lên trên, quên dưới chông gai
Bích cưa nhìn thẳng trông xa
Hiểu mình trước nhất, lấy ta suy đời
Nhìn khổ đau nhân loài làm xót
Con tim anh xin sớt sẻ san
Nhìn trông hạnh phúc thế gian
Bích đây vui sướng như ngàn đóa hoa
Bích đã được mẹ cha giáo hóa
Muốn thành người nhân hậu dễ yêu
Phải lo gắng học cho nhiều
Chữ tôi vất bỏ căng kiêu đừng sờ
Bích phải biết muôi vài hoài bão
Mở đường đi thắp đuốc trong đêm
không làm tên lính đê hèn
Ði theo đường mòn những bọn dã tâm
Bích không biết khinh bần, thượng đội
Đạp người hèn bợ kẻ giàu sang
Cũng không muốn đứng hiên ngang
Trên đỉnh núi Quế nhìn sang rừng Trầm
Nơi vườn Trúc, Bích âm thầm sống
Bến văn chương thả mộng tung hoành
Mùa xuân ngắm bướm vẽ tranh
Hạ vui điêu khắc, Thu dành cho thơ,
Đông lạnh lẽo nhấm đôi chén rượu
Nghĩ cuộc đời Bích đã trồng chi
Ngày mai sẽ gặt những gì
Bao nhiêu trái ngọt, trái cay đến chào?
Đời của Bích không vào sân khấu
Không muốn tô giấu mặt trắng, đen
Cuộc đời không muốn bon chen
Cửa sang ngõ quí Bích quên hết rồi.
Bích dùng bút thay cho khẩu súng
Diệt bất công tạo dựng bình quyền
Công bằng, bác ái ưu tiên
Tự do, dân chủ gắn liền nhân sinh
Cuộc đời Bích hy sinh đến chết,
Trọng nghĩa tình thờ một chữ yêu
Dẫu cho bão táp đủ điều
Tình yêu cao quí tôn thờ ngàn năm
Chữ chân thật luôn nằm trong trí
Nó giống như chìa khóa vạn năng
Dùng làm mở cửa kho tàng
Lâu đài hạnh phúc xây tường hôn nhân
Từ phản bội Bích cần vất bỏ
Chữ trung thành vun đắp lên cao
Miệng luôn nuôi chữ ngọt ngào
Tình trân, nghĩa trọng hiến trao bạn đường.
Cũng không biết ghen tương, thinh nộ,
Lời điêu ngoa lừa gạt người yêu
Bích luôn nuôi chữ nuông chiều
Làm quà dâng tặng cho người mình yêu
Bích chúc Trang nhiều điều may mắn
vui một ngày trong nắng bình minh
Trang luôn khỏe, trẻ, đẹp xinh
Trên môi luôn có hoa hồng rộ lên
Bích hiện sống ở trên Mỹ Quốc
Ngày hôm nay hai mốt tháng ba
Năm hai ngàn lúc đang hoa
Bích giờ dừng bút, thư nầy cho Trang.
Nơi Tây Úc, Trang đang mở máy
Đọc lá thư, Bích đã hồi âm
Lời thơ Bích viết trong ngần
Như đêm mù mịt có vầng trăng soi
Có những đoạn đọc nghe réo rắt
Như tiếng kèn thổi lúc ra quân
Nhiều lời đầy nét ái ân
Đọc nghe như nhạc lòng dâng nghẹn ngào
Hình ảnh Bích như sao Bắc Đẩu
Sáng ngời soi trong dạ Thu Trang,
Từng giây, từng phút mơ màng
Hướng qua nước Mỹ nhớ chàng từ đây…
Trang xem lại những lời nhật ký
Trau lại từ và ý cho hay
Mong sao Bích hiểu đôi lời
Một người thiếu nữ đã rời quê hương,
Đêm thổn thức, hồn vương trí vấn
Mới quen nhau sao tặng đời tư?
Rồi chàng sẽ nghĩ mình hư
Đánh gía tư cách mình đây thế nào!
Trang lại thử Bích cao hay thấp
Kiến thức chàng đạt tới bao cao?
Rồi Trang sẽ gởi và trao
Chút tình trong sáng đi vào ngõ yêu
Trang sẽ tặng một câu chuyện thật
Xuất xứ từ đất nước Việt nam
Vì đâu tạo cảnh oái oăm
Tròng lên Dân Tộc chuốt ngàn đắng cay!
Nầy anh Bích, Trang đây hiến tặng
Tác phẩm nầy là bạn tri ân
Bich ơi! Đừng có nghĩ gần
Nghĩ xa một chút, hồi âm từ từ.
Cốt truyện nầy chủ đề em đặt,
Sự kiện nầy em có biết qua
Đây là biến cố xảy ra
Cho Dân Tộc Việt chúng ta đau lòng
“Tình Với Tiền Mau Mang bảng Đỏ”
Lợi với danh thấy có mà không
Thể theo qui luật chạy vòng
Thấy không mà có, rồi không còn gì
Chúng ta biết những điều huyền bí
Thượng Đế ban, lấy lại dễ dàng
Nếu người biết sống đàng hoàng
Phước vô đầy cửa an nhàn chào thăm
Nếu ai đó dạ tâm, tính thú
Ngậm máu phung vào mặt người ta
Tạo nên nát cửa, tan nhà
Vui trên đau khổ của người thiện lương
Nó chà đạp luân thường, đạo lý
Quên nghĩa nhân đạo đức làm người
Chạy theo bè đảng a dua
Phản dân hại nước miệng ca anh hūng,
Đời của chúng như vùng nước thúi
Bốc mùi hôi hoăng ố môi sinh
Tạo ra vô số vi trùng
Và nhiều vi khuẩn tạo vùng ung thư
Một ví dụ như Lê Văn Hiệp
Tuổi thanh xuân không chịu học hành
Đi theo bè đảng lưu manh
Danh từ Cách Mạng ngụy trang màu Hồng
Lê Văn Hiệp bỏ làng Phú Mỹ
Huyện Châu Thành thuộc tỉnh Đồng Nai
Nghe lời Bác Đảng rỉ tai
Tham gia du kích đi bài ngoại xâm
Hiệp lê lếch từ Nam ra Bắc
Học giết người, Khủng bố muôn dân
Rồi vào trở lại Miền Nam
Giả làm tứ cố vô thân nghèo nàn,
Tìm đến Mẹ Việt Nam cầu lạy
Làm con nuôi giúp mẹ tuổi gìa
Mẹ Việt Nam quí sơn hà
Yêu dân, mến nước vì nhà hy sinh
Nghe thằng bé hậu sinh lễ phép
Biết thương dân yêu nước Việt Nam
Nối chân bắt chước mẹ làm
Đánh Tây, trừ Mỹ nước Nam hòa bình
Hiệp quì xuống, hạ mình tới đất
Tạ Mẹ gìa chỉ dạy hậu sinh
Con xin đại diện Đảng mīnh
Tạ ơn Mẹ quí chí tình vì Dân
Vì Tổ Quốc Việt Nam trên hết
Con quyết tâm đuổi Mỹ vê quê
Tự do, Độc lập trở về
Hai miền Nam Bắc hòa ca một nhà
Trả Lại Người Cầm Bút
Tôi, Bright Quang B.A, nghe câu, "Văn Bút, trả lại người cầm bút ." Tôi vô cùng cảm kích và trân trọng kính chuyển đến quí vị nếu ai đó trong những người cầm nhằm bút của tôi, tôi trân trọng yêu cầu người cầm nhằm bút của tôi sẽ tự giác trả lai bút cho tôi . Tôi trân trọng tường trình với quí vi về việc người cầm nhằm bút của tôi như sau:
Sau năm tháng tù đày và sống gian khổ tại quên nhà kể cả thời gian sống trong trại tù Công sản và cả thời gian tôi hành nghề điêu khăc, và đạp xích lô nữa, tôi đã sáng tác rất nhiều thơ đủ các thể loại . Bởi đối với tôi đã nghĩ là ,"Người cầm bút khi đã làm công tác Văn Hóa, người đó sẽ không vụ lợi bởi vì người đó chỉ ước mơ làm tròn bổn phận và nghĩa vụ của mình mà thôi. Đó là nguồn hạnh phúc của đời cầm bút."
Với mục đích đã nêu trên tôi tận dụng tất cả thời gian của đời tôi với mục đích để làm tròn công tác văn hóa không cần vụ lợi , Vi dụ, sau ngày 23 tháng 11 năm 1993, tôi và gia đinh đã được định cư sang Hoa kỳ, tôi đã bỏ ra gần hai năm trời để sao chép lại các bài thơ của tôi đã dấu ỏ nhiều nơi trong hành lý khi sang Hoa kỳ. Bởi tôi đã lo ngại nếu chính quyền Cộng sản phát hiện việc làm ngông dại của tôi thì không những tôi bị tù đày lần nữa nhưng con cái và gia đình sẽ không được đi định cư sang Hoa kỳ.
Tôi hy vọng la đứa con tinh thần của tôi sẽ được cất tiếng hát ngạo nghễ ở bầu tự do. Đến năm 1998 tôi nhớ không lầm "Người bạn trai của con gái tôi, người ấy có cho tôi một tờ báo "Thời báo" có giơi thiêu về hội thơ tại San Jose ." người ấy nói rằng ,"Bác hãy tham gia sinh hoạt Văn học ở hải ngoại cho vui"
Và người ấy đà tình nguyện đi photocopy tất cả tập thơ của tôi với chủ đề "Tiếng Hát Tận Cùng" và tôi đã dịch là "My Immost Song"
Tôi có được năm bản photocopy và chi phí phải trả $250.00 dollars rất là to lớn đối với lúc bây giờ .
Số tiền nầy tôi đã đi cắt cỏ trong một tuần khi tôi yêu cầu người bạn đồng hương giúp tôi , Người bạn đồng hương cho tôi đi phụ cắt cỏ trong một tuần và trả cho tôi $300 dollars tôi mới có tiền để chi phí vào việc photocopy tập thơ "Tiếng Hát Tận Cùng" và $50.00 dollars còn lại sẽ được dùng vào việc bưu phí , vì lúc đó tôi không biết đâu là hội thơ ở San Jose ? Và cũng chưa có tiền để mua xe mặc dù tôi đà có bằng lái xe tại Hoa Kỳ.
Tôi đã gởi tập thơ photocopy đến ông hội trưởng hôi thơ hải ngoại tại San Jose vơi hy vọng để chứng minh cùng hội thơ là tôi đã biết về thơ và tầm giá trị của văn học Việtnam trong thời đen tối nhất của lịch sử Viêtnam sau bốn ngàn văn Hiến .
Sau thời gian tôi đã gởi đến hội thơ ngày trông đêm đợi với hy vọng sẽ được qui' hội chiếu cố đến kẻ hèn nầy đã sáng tác thơ từ nơi bóng tối và từ trong ngục tù Cộng sản độc ác nhất trần gian nầy.
Sau những ngày chờ đêm đợi thật là lâu ghê gớm nhưng hồi đáp vẫn là con số không, qua một hôm vợ tôi thấy cái cổ của chồng mình sao dài quá và đã dài hơn lúc tôi đạp xich lô ở Sài gòn và hỏi:
Em thấy chiếc cổ của anh sao dài quá vậy! Vì qua Mỹ rồi cổ anh phải ngắn mới đúng ở nước Mỹ đủ thứ thức ăn cao lương mỹ vị, anh phải mập và cổ phải ngăn, nhưng sao cổ của anh dài quá vậy ?" Và hơn nữa anh đâu còn có sợ bọn công an khu vực nó rình mò mỗi khi anh viết thảo thơ văn mà em phải canh cửa bọn công an khu vực đến khám nhà đâu?
Tôi trả lời, " Cổ mình dài vì mình đang mơ ước hội nhà thơ ở Hải ngoại sẽ kết nạp mình thành hội viên của Hội Nhà Thơ Ưu Tú ở Hải ngoại đã và đang đại diện cho đám con cháu Lạc Hồng ở đất nước văn minh nhất trên hành tinh nầy ."
Bà xã tôi quá tức giận và thất vọng về tôi , khi bà nói người ta qua Mỹ đi làm nhiều jobs để lo mua nhà làm giàu, còn tôi ngày đợi đêm chờ vào hội nầy hội nọ ." Tội giận bà xã tôi vì bà đã sống bên tôi gần 40 năm tình chồng nhĩa vợ nhưng mà bà chưa hiểu hết về tôi sau đó tôi giân bà và uốn rượu thật say nhừ tử để trút cơn giân vợ , vợ tôi thấy vậy và hiểu được nổi lòng của tôi và nhờ người cậu của bà đến khuyên tôi nên bỏ giấc mơ viễn vông , nên lo đi tìm jobs để kiếm tiền mua nhà, mua xe, và giúp đỡ bà con nội ngoại tại Vietnam họ đang đói khổ v.v.v
Tôi giận ông cậu nhiều quá và tôi hỏi ông ta " Cậu qua Mỹ với diện gì và mục đích tỵ nạn định cư của cậu là gì? Mà cậu khuyên tôi phải đi làm cỏ để kiếm tiền như những người khác, cậu bà xã tôi lai giân lây qua tôi và bỏ ra về ...
Cho đến năm 2000, tôi ra mắt tập thơ Tiếng HáT Tận Cùng và triển lãm nghệ Thuật Điêu Khắc tại San Jose , tôi nghe ông Cựu Hội trưởng hôi thơ ở San Jose đến nhà in sách để lấy tập thơ của tôi , Tôi hỏi chủ nhà in tại đường số một ở Trung Tâm thành phố San Jose:
Tại sao Bạn lấy sách tôi cho ông ấy mà chưa được sự đồng ý của tôi , Chủ nhà in xin lỗi bởi có nghe ông ấy "HộI Trưởng mới giới thiệu sách có trên mấy ngàn bài thơ.
Nhưng tôi đã biết ông Cựu HộI thơ ở San Jose dường như đã lấy tập thơ photocopy của tôi đã gởi cho ông ta và ông ta đã sửa đổi thành thơ của ông ta.
Nếu ai đó lấy thơ tôi sửa sang thơ mình thi vui lòng trả lai cho tôi để phu hợp với câu , "Văn bút trả lại người cầm bút ."
Xin thành kính và biêt ơn sâu xa đến người cầm nhằm bút của kẻ hèn Bright Quang B.A. Nếu để tôi nêu đích danh thì phiền tóai vô cùng và mất hết thể diện và tư cách của người cầm bút.
Kính chuyển
www.brigtquang.net
(Be Continued)